Wednesday, 15/07/2020 - 17:33|
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ CỦA PHÒNG GD&ĐT HUYỆN NGHI XUÂN
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Hưởng ứng Ngày sách Việt Nam 21/4/2020. Trường THCS Hoa Liên giới thiệu bài viết: TẢN MẠN VỀ SÁCH của cô giáo Phạm Thị Bích Hường

   Một người chị mê sách đã từng nói với tôi rằng, chị gọi sách là tri âm. Khi chị hạnh phúc, khổ đau, buồn chán, phấn khích sách có thể im lặng lắng nghe chị, vỗ về chị. Ừ nhỉ, thế với tôi, sách là gì? 

   Sách là cố nhân chăng? Những cuốn sách ta đã từng đọc giống như một người bạn đã xa ta lâu lắm rồi, thế nhưng chỉ thoáng nhớ nhung, chỉ một giây xao động, cả bầu trời xưa ấy lại ùa về, rưng rưng. Những cảm xúc mà một cuốn sách hay mang tới, có thể đã ngủ yên rất lâu, nhưng chỉ cần có cơ hội thì tất cả niềm yêu ghét, phấn khích lại thức dậy khiến ta như thể đang vừa nhớ về cố nhân. Thửa xa xưa ấy, lúc còn là một cô bé, cả khi đã là một cô sinh viên sư phạm, tôi đã mê sách đến mức cứ vớ được cuốn sách, tờ báo nào là ngấu nghiến đọc đi đọc lại. Cho đến giờ mỗi lần nhớ về câu chuyện của cô bé Liesel Meminger trong “ Kẻ trộm sách”, một câu chuyện vừa hài hước, cay đắng, vừa thấm đẫm tình người, vẫn khiến tôi phải cười trong nước mắt, khóc trong tiếng cười; nghĩ về câu chuyện tình của Ralph và Meggie  trong “ tiếng chim hót trong bụ mận gai” vẫn thấy như có như một dòng chảy rót vào trái tim mình những cảm xúc bất tận về tình yêu.

   Hay sách là người tình vừa quen. Bất chợt bị lôi cuốn bởi một cuốn sách mới cũng tựa như một chàng trai trẻ phải lòng một cô gái xinh đẹp, quyến rủ. Chàng ta sẽ tranh thủ mọi cơ hội có thể để gặp gỡ, hẹn hò...để rồi đêm về lại bồi hồi mơ mộng cùng bao khao khát. Niềm hạnh phúc ấy thử hỏi ngoài những ham muốn vật chất cơm áo gạo tiền, mấy lần trong đời bạn có được, nếu không phải là từ niềm đam mê đọc sách. Thật tiếc trong thời đại 4.0, sự bá chủ của công nghệ thông tin, điện thoại thông minh đã khiến chúng ta dần mất đi những rung động ngọt ngào ấy.

   Hay sách là thầy? Tôi vẫn nghĩ tri thức không chỉ là dãy số vô tận, những con chữ uyên thâm. Tri thức về cuộc sống muôn màu, những câu hỏi về thế giới tâm hồn cần giải đáp, cách để yêu thương.... Tất cả điều ấy tôi đều có thể tìm đến người thầy thầm lặng mang tên: Sách. Sách có thể giúp tôi làm nhiều hơn, đầy thêm túi đựng tri thức của mình. Sách có thể giúp tôi giải mã những điều tôi chưa hiểu về chính mình và thế giới muôn màu ngoài kia. Sách dạy cho tôi biết yêu đúng, ghét đúng, biết xấu hổ và biết thức tỉnh.

   Hay sách là bạn? Người bạn này hẳn là đặc biệt lắm. Người bạn chẳng bao giờ tức giận khi tôi cáu gắt, người bạn không bao giờ giễu cợt khi tôi mắc lỗi, người bạn không bao giờ quay lưng khi tôi thất bại. Tôi không bao giờ phải nghi ngờ về lòng trung thành tuyệt đối của người bạn ấy. Dù tôi tìm đến bởi lí do nào, người bạn ấy vẫn kiên nhẫn đợi tôi, ôm lấy tôi và vỗ về tôi bằng những cách riêng của mình.

   Thật khó để tôi gọi tên sách là gì. Tôi chỉ biết mình thật may mắn bởi trong cuộc đời luôn có sự đồng hành của người bạn ấy. Với một cô giáo như tôi tháng 4 năm nay quá đặc biệt. Thay vì trời xanh, nắng vàng, thay vì tiếng cười rộn rã của thầy trò, thay vì những buổi ôn tập miệt mài cho mùa thi sắp tới, là cánh cổng nhà khép kín. Tôi cùng các đồng nghiệp của mình ở nhà với niềm tin: ở nhà là yêu nước, ở nhà để làm chiến sĩ đánh giặc covid cùng đất nước. Cùng với những buổi dạy học trực tuyến và các công việc không tên của giáo viên mùa dịch Covid, tôi lại tận hưởng những giây phút dành cho riêng mình bên những cuốn sách. Lúc này với tôi đây quả thật là “liệu pháp tinh thần giữ lòng tĩnh lặng”. Và tôi thấy mình là người may mắn, hạnh phúc. Cảm ơn những cuốn sách của tôi!

                                                                                                                                                                                                                 BAN BIÊN TẬP


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết